Luật luân lý tự nhiên được bởi một triết gia La Mã cổ đại thuộc phái Khắc Kỷ, Cicêrô định nghĩa. Ông đã viết năm 52 trước Công Nguyên rằng, “Vì có một luật chân thật: lý trí đúng đắn. Nó phù hợp với tự nhiên, được truyền bá cho tất cả mọi người, là bất biến và trường cửu; … [Đó là] luật tối cao tồn tại qua các thời đại, trước bất cứ luật thành văn hay thiết chế nhà nước nào… Cũng không có bất kỳ luật nào khác thay thế được nó, không được bãi bỏ toàn bộ hoặc một phần, cũng như chúng ta không có quyền nào kể cả thông qua Thượng Viện hay người dân để thoát khỏi nó… không phải chỉ ở Rôma hay Athen, hôm nay hay ngày mai, nhưng là một luật vĩnh cửu và không thể thay đổi, ràng buộc tất cả các quốc gia mãi mãi.”

Thánh Phao-lô đã nói trong thư gửi tín hữu Rôma (2:14) rằng, “Dân ngoại là những người không có Luật Môsê; nhưng mỗi khi họ theo lẽ tự nhiên mà làm những gì Luật dạy, thì họ là Luật cho chính mình, mặc dầu họ không có Luật Mô-sê. Họ cho thấy là điều gì Luật đòi hỏi, thì đã được ghi khắc trong lòng họ.”

Luật luân lý tự nhiên là một bộ các chuẩn mực đạo đức cơ bản có tính phổ quát mà mọi người nam hay nữ đều nhận biết nhờ lý trí. Không một người có lý trí nào có thể không biết về nó, và họ cũng không thể nói là mình không biết. Nó áp dụng cho tất cả mọi người, luôn luôn và ở mọi nơi, không có ngoại lệ.

Đây là cơ sở cho các phiên tòa Nuremberg sau thế chiến thứ II và cho tất cả các phiên tòa xét xử những người bị buộc tội chống lại loài người. Đức Quốc xã, kẻ đã tham gia vào cuộc tàn sát sáu triệu người Do Thái, không thể bào chữa cho tội của họ; cho dù họ là tướng lĩnh, cá nhân, thẩm phán hay người lao động đều không thành vấn đề. Bất kỳ con người nào cũng phải biết việc cố ý giết một người vô tội là vô đạo đức. Tiếp tay giết chết sáu triệu người vô tội là một tội ác chống lại loài người. Bất kể nền tảng tôn giáo, chính trị, dân tộc, học vấn hay kinh tế, mỗi con người đều biết những nguyên tắc của luật tự nhiên: giết người, trộm cắp, nói dối, ngoại tình, và những thứ tương tự về bản chất là vô đạo đức và xấu xa. Con người vẫn phạm những tội này, nhưng không ai có thể tuyên bố là không biết mình sai.

Luân lý Công Giáo được thiết lập bởi cả luật luân lý tự nhiên (do lý trí nhận biết) lẫn thiên luật (được Thiên Chúa mạc khải trong Mười Điều Răn). Các nguyên tắc của luật Tự nhiên đã định hình và thiết lập nên các giáo huấn Công Giáo về sự vô luân và các hành vi phạm tội như phá thai và trợ tử, cũng như các tệ nạn xã hội khác như phân biệt chủng tộc, bài Do Thái, nạn bóc lột và lạm dụng phụ nữ và trẻ em.

Chuyển ngữ: Nhóm Majorica, Học viện Dòng Tên

Nguồn: Rev. John Trigilio JR., Ph.D., and Rev. Kenneth D. Brighenti, Ph.D.,
The Catholicism Answer Book- The 300 Most Frequently Asked Question,
(Naperville, Illinois: Sourcebooks, Inc., 2007), 176-177.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *