Chữ relic xuất phát từ tiếng Latinh reliquia (trong tiếng Hy Lạp là leipsana agia). Di vật của các thánh không liên quan gì đến Vincent Price,[1] lễ hội Halloween, hay sự rùng rợn. Chúng chỉ là những thứ vật chất nhắc nhớ về những người thánh thiện mà Giáo Hội đã chính thức tuyên bố là thánh nhân đang ở thiên đàng. Những đồ vật này tự chúng không có sức mạnh siêu nhiên, và ngay cả các phép lạ do các thánh để lại thánh tích thực hiện thật ra chỉ xảy ra do quyền năng của Thiên Chúa thực hiện qua các ngài.

Có ba loại thánh tích: hạng nhất, hạng nhì, và hạng ba. Không giống các hãng hàng không, bạn không thể rờ tới thánh tích hạng nhất. Thánh tích hạng nhất là bất cứ phần thân thể nào của thánh nhân, thường là một mảnh xương nhỏ. Thánh tích hạng hai là những miếng nhỏ quần áo hay vật dụng mà các ngài đã mặc, sờ đụng hay sử dụng. Thánh tích hạng ba là bất cứ thứ gì mà thánh tích hạng nhất đã đụng chạm.

Giáo dân không bao giờ tôn thờ các thánh tích, vì như thế là thờ ngẫu tượng và là tội chống lại Điều Răn thứ nhất. Chúng được tôn kính chỉ vì đã từng là một phần của một người thánh thiện, và giờ đây được coi là vị anh hùng thiêng liêng và là bạn hữu của Chúa trên thiên đàng. Thực hành này khởi đi từ lúc các Kitô hữu chôn cất người chết của họ, không như những người Rôma ngoại giáo đã thiêu họ. Những xác chết được chôn cất theo kiểu Kitô giáo với niềm tin kiên vững và hy vọng chắc chắn rằng vào thời sau hết, khi Cuộc Tái Lâm lần hai của Đức Kitô xảy đến và trước cuộc Phán Xét Chung dành cho thế gian, kẻ chết sẽ sống lại. Vì vậy, các Kitô hữu đã đối xử kính trọng với xác của người chết. Cuộc bách đạo của người Rôma kéo dài ba trăm năm, trong thời gian đó các Kitô hữu đã lẩn trốn và thờ phượng chính tại nơi chôn cất người chết: các hầm mộ.

Những người Rôma mê tín sợ những nghĩa trang này, vì họ tin rằng họ bị ma ám bởi người chết, và nghĩa trang là nơi lý tưởng để trú ngụ.

Khi Kitô giáo trở nên hợp pháp vào năm 313, nhờ hoàng đế Constantine với Sắc lệnh Milan, mẹ ông, thánh Helena khởi sự chiến dịch phục hồi nhiều thánh tích Kitô giáo bao nhiêu có thể. Thậm chí bà còn dẫn đầu một chuyến thám hiểm đến Đất Thánh, và tại Giêrusalem, bà tìm thấy Thánh Giá Thật của Chúa Kitô trên đồi Cavariô, nơi Đấng Cứu Độ bị đóng đinh và chết đi. Đây là thánh tích lớn nhất và có giá trị nhất được biết đến đối với nhân loại. Thánh nhân cũng tìm thấy những chiếc đinh đã được dùng để đóng đinh Chúa Giêsu. Các miếng nhỏ đã được gửi đến thượng phụ Giêrusalem, đến đức giáo hoàng ở Rôma, và gửi đến chính hoàng đế. Phần còn lại được lưu giữ tại vương cung thánh đường thánh Helena được xây dựng ngay tại đó. Những mảnh gỗ nhỏ của Thánh Giá Thật đã được trao đến tay nhiều giáo hoàng, hồng y, giám mục, hoàng đế, vua chúa, hoàng hậu, và quý tộc khác trên khắp châu Âu và Trung Đông. Đáng buồn thay, một số kẻ bịp bợm vô đạo đức đã bán các thánh tích giả cho những tín hữu ngây thơ, và đôi khi, gần như tạo nên cơn sốt thu tích càng nhiều thánh tích càng tốt. Giáo Hội kết án hành vi buôn bán thánh tích là tội buôn thần bán thánh và thường xuyên cảnh báo mọi người không xây dựng đức tin của mình dựa trên “sự vật”, thay vào đó phải dựa trên chân lý mặc khải và trên ân sủng của Thiên Chúa. Tuy nhiên, một số thành phần tội phạm đã kiếm tiền dựa vào tính cả tin của một vài người hành hương sốt sắng. Ngày nay, nhiều thánh tích thật được đính vào những khối đá bàn thờ được đặt bên trong bàn thờ, nơi thường cử hành Thánh Lễ, giống như các Kitô hữu tiên khởi từng cử hành trong các hầm mộ.

[1] Vincent Price là diễn viên phim kinh dị – người dịch.

Chuyển ngữ: Nhóm Majorica, Học viện Dòng Tên

Nguồn: Rev. John Trigilio JR., Ph.D., and Rev. Kenneth D. Brighenti, Ph.D.,
The Catholicism Answer Book- The 300 Most Frequently Asked Question,
(Naperville, Illinois: Sourcebooks, Inc., 2007), 257-258.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *